Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Tiền không hẳn sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng địa vị xã hội thì có thể!

Tiền bạc không hoàn toàn có khả năng mang lại hạnh phúc và cũng không làm bạn vươn tới tầng lớp thượng lưu. Tuy nhiên, nếu ở một địa vị xã hội cao thì có thể!

Giáo sư Cameron Anderson thuộc khoa Kinh doanh của đại học California (Mỹ) cùng các đồng sự đã nghiên cứu và đưa ra kết luận thú vị rằng: Quan niệm về hạnh phúc có mối liện hệ trực tiếp với vị trí của con người trong các mối quan hệ thường nhật như đồng nghiệp, bạn bè và hàng xóm láng giềng…
Họ gọi mối quan hệ này là “hiệu ứng bậc thang lân cận” (Local Ladder Effect). Hiệu ứng này lý giải rằng con người cảm thấy niềm vui khi trở thành đối tượng nổi bật trong một nhóm người hơn là trong một xã hội nói chung.
Hiện tượng này được kết luận thông qua bốn nghiên cứu của giáo sư Anderson. Trong từng trường hợp, những cá nhân có địa vị cao trong cộng đồng thường hạnh phúc hơn những người chỉ có tiền, thậm chí rất nhiều tiền.
Trong bài phỏng vấn với tờ PsyBlog, giáo sư Anderson bày tỏ: “Tôi thật sự bất ngờ trước tầm ảnh hưởng của những hiệu ứng này. Địa vị xã hội của mỗi người giống như bậc thang mà họ đứng, nếu thay đổi vị trí, cảm giác về hạnh phúc của họ cũng sẽ thay đổi theo”.
Những với những người có tiền thì không hoàn toàn như vậy. Ví dụ như những người thắng xổ số, niềm vui của họ chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn sau khi có được một khoản tiền lớn và sẽ sớm trở về tình trạng tâm lý ban đầu. Các nhà nghiên cứu gọi đây là “hedonic treadmill” (hiệu ứng máy chạy bộ).
Vậy tại sao niềm vui khi được leo lên một nấc thang danh vọng lại không bị mất đi? Anderson giải thích rằng: “Cảm giác được trọng vọng, có tầm ảnh hưởng đến xã hội và sự liên kết với một xã hội hoặc một nhóm người không bao giờ làm con người nhàm chán. Đây chính là lý do chính yếu giải thích việc những người có địa vị xã hội cao, được tôn trọng bởi một tổ chức, nhóm người thường hạnh phúc và có niềm vui kéo dài hơn so với những người giàu có và chỉ có tiền”.

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

đất nước Nhật Bản '- Thật đáng để suy ngẫm



– Dưới  đây là những đức tính thật đáng ngưỡng mộ của người Nhật. Mình thật sự ngỡ ngàng bởi những thông tin rất thú vị . Liệu bao nhiêu trăm năm nữa con người Việt chúng ta mới được như thế nhỉ?
1./ Trung thực
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những “mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng.
Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách.
Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 – 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
1625627_616075788457718_145876834_n_2ii9_2ii92fk1ob156
2./ “No noise” – không ồn
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
3./ Nhân bản
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
4./ Bình đẳng
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.
Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.

Cô đơn và cám dỗ không phải là lý do ngoại tình

Một ngày, người vợ đi du lịch, chỉ có chồng ở nhà. Ở nhà một mình, người chồng lấy bia ra uống và nhàn rỗi xem tivi . Đúng lúc này, có một cô gái gọi điện thoại tới : “ Em đang rảnh rỗi, đến nhà anh chơi nhé”.
Người chồng nói: “ Không được đâu em, anh đi ra ngoài rồi”. Nhưng thực ra cô gái đã đứng trước cửa nhà anh ta. Cô là người nhiều lần thổ lộ tình cảm với anh, nhưng đều bị anh khéo léo từ chối.
12
Cô cầm trên tay rất nhiều thứ, trong đó có một chai rượu vang đỏ,đang đứng chờ anh mở cửa…
Người đàn ông nói: “ Để anh xuống bếp nấu ăn”. Cô vội vàng: “ Sao lại thế được, anh cứ để em” rồi bắt đầu bận rộn trong bếp.
Trong một căn phòng khác, anh ta bắt đầu gọi điện thoại cho một vài người bạn thân thiết mời họ đến nhà ăn cơm, nhưng mọi người đều bận việc và từ chối .
Được một lúc, cô gái gọi tên anh, anh đi vào nhà bếp và anh sững sờ. Cô bê đến cho anh một đĩa mỳ ý nóng hổi, thơm phưng phức. Đây là món mà anh rất thích ăn, nhưng thường ngày anh và vợ đều rất bận không có thời gian làm.
Hai đĩa mỳ ý ,vài món ăn phụ, một chai rượu vang. Cô gái mỉm cười dịu dàng, làm trái tim anh xao xuyến một cách khó hiểu.Nhân lúc cô không chú ý, anh tắt điện thoại di động, kéo rèm cửa ban công, anh nghe thấy tim mình đập loạn nhịp.
Uống xong chai rượu vang, cô gái kêu chóng mặt , yếu ớt ngã vào vòng tay của anh. Anh ta phải thừa nhận là cô rất xinh đẹp và anh ôm chặt cô gái trong vòng tay của mình. Trong giây phút đó, anh cảm nhận thấy cơ thể cô gái hấp dẫn đến nhường nào, trái tim anh trào dâng khát khao được chiếm hữu thân hình nóng bỏng, mĩ miều ấy.
Đặt cô gái ngủ trên giường. Anh nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ.
Lúc này chuông điện thoại ở phòng khách vang lên. Là vợ và con anh gọi điện thoại về. Cuộc điện thoại của vợ đã làm anh bừng tỉnh. Anh ngồi trên sopha tay cầm điều khiển liên tục chuyển kênh và tiếp tục uống bia. Hơi thở nhẹ nhàng của cô gái vương vấn bên tai anh. Nhưng anh cố gắng xua đuổi ý nghĩ ấy ra khỏi đầu và giữ cho tim mình bình tĩnh…
Cô tỉnh dậy vào sáng hôm sau,nhưng anh đã trải qua một đêm trằn trọc mất ngủ.
Anh chuẩn bị đồ ăn sáng cho cô gái, trong lúc ăn cô hỏi anh : “ Anh không thích em sao”. Anh trả lời: “ Thích”. Cô vô cùng thất vọng: “ Anh không cô đơn ư? Anh nói thích em vậy tại sao tối qua anh lại không……” Cô gái ngập ngừng.
Anh nói : “ Cuộc sống là một chuỗi những trách nhiệm. Giống như bát cơm và canh vậy. Mặc dù ăn mãi đến không cảm thấy hương vị gì ,nhưng ngày nào cũng phải ăn. Thậm chí có lúc cảm thấy rất khó nuốt, nhưng không ăn thì trong lòng trống trải” . Cô gái cúi đầu xuống, im lặng….
Tiễn cô gái ra về, anh ta chưa bao giờ cảm giác nhẹ nhàng và thanh thản đến vậy. Tình yêu là sự gắn bó thủy chung, là ý thức trách nhiệm. Nếu không yêu hoặc không thể gánh vác trách nhiệm vậy thì đừng dễ dàng mở cửa trái tim mình. Cám dỗ và cô đơn, vốn dĩ không phải là lý do ngoại tình.

Đồ mình vứt đi có khi rất nhiều người muốn nhặt.


 – Có một người đàn ông có vợ, tâm sự rằng, anh ấy và vợ lấy nhau đã 5 năm, có với nhau 2 mặt con. Vợ nói chung là, không có điểm gì đáng trách. Song, anh ấy vẫn có bồ.
Nói về cô bồ thì, không có gì hơn vợ. Nhưng không có thì cảm thấy thiếu.
Anh ta nói, chuyện gì cũng có lý do của nó. Và dưới đây, là một trong số những lý do đó:
– Hai vợ chồng lấy nhau lúc còn khó khăn. Khi đó, cả 2 cùng phải tiết kiệm nhiều thứ. Tằn tiện nuôi con. Sau này, khi cuộc sống khá giả hơn, vợ dường như vẫn giữ thói quen tiết kiệm, mà đối với điều kiện kinh tế hiện tại, có thể được xem là… ki bo. Muốn hai vợ chồng đi ăn nhà hàng: Vợ chỉ chọn nhà hàng tầm trung, muốn gọi rượu vang, vợ chỉ gọi 1 ly.
Vợ bảo: Đồ ăn cũng chỉ vào miệng rồi trôi đi. Ăn ngon đâu cần đắt, ăn no là được. Tiền bạc không được lãng phí, phải để dành lo cho tương lai các con.
10171753_751534521534364_8020285576124833074_n
Còn bồ thì sao?
Đi ăn nhà hàng, bồ chọn nhà hàng ngon nhất, đắt nhất. Khi gọi rượu, bồ gọi cả chai, để cả 2 thưởng thức. Bồ nói: Ăn uống là nghệ thuật, thế nên sự lựa chọn phải tinh tế.
Chỉ thế thôi, anh đã thấy thoải mái với bồ, nặng nề với vợ.
– Anh mua cho vợ một cái túi xách hàng hiệu. Vợ than vãn suốt cả tháng liền là lãng phí. Nghĩ sao mua một cái túi mấy chục triệu? Bây giờ có những hàng tầm trung, vẫn đẹp và giá lại mềm.
Còn bồ thì sao?
Anh mua cho bồ một cái túi y chang vợ. Bồ mừng ra mặt. Hạnh phúc trào dâng hai mí mắt, phát khóc luôn. Nhảy vào ôm hôn, nói anh thật tuyệt vời.
– Về chuyện ngoại tình, vợ nói: Nếu anh có người đàn bà khác, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Bồ bảo: Em chỉ cần có anh bên cạnh, anh có vợ, có con cũng không sao. Vì em yêu anh.
Đối với vợ, anh phải giấu bồ. Còn đối với bồ, anh chẳng khi nào phải giấu vợ.
Sơ sơ là như thế, anh đã thấy vợ chẳng thể bỏ, bởi còn có con. Còn bồ là tình yêu, ở bên bồ, anh thoải mái hơn nhiều.
Tôi nói với anh rằng: Liệu bồ có bên anh khi khó khăn, lúc sa cơ lỡ vận?
Anh bảo: Thì chắc gì khi sa cơ lỡ vận, vợ cũng sẽ bên anh? Nói chung lúc khó khăn, thì như nhau cả.
À hóa ra là anh đã quên, ngày anh chỉ là thằng sinh viên quèn, lương ba cọc ba đồng, công việc thì nay đây mai đó, chị đã vất vả cùng anh trải qua những ngày khốn khó như thế nào? Chị nhịn ăn mua cho anh cái áo sơ mi để đi làm ngày đầu tiên. Lúc áo chị bị rách, sờn đường chỉ ở tay áo, chị cặm cụi khâu chứ nào đâu dám mua đồ mới.
À hóa ra là anh đã quên, ngày sinh đứa con đầu lòng, chị đi đẻ phải nhảy xe ôm, trong túi có vài chục nghìn. Vừa đi vừa khóc, không phải vì đau đẻ mà là vì lo không có đủ tiền thì người ta không cho vào đẻ.
À hóa ra là anh đã quên rằng chị cũng xinh đẹp, chị cũng trẻ trung, chị cũng ngọt ngào. Nhưng vì anh, vì miếng cơm manh áo, chị phải hy sinh biết bao, để bây giờ, nhà có của ăn của để… chị vẫn giữ thói quen tằn tiện?
Quần áo anh vứt ở nhà bồ, cô ta mang ra tiệm giặt ủi. Quần áo anh ném trên giường hai vợ chồng, ngày ngày chi cặm cụi giặt tay, vì sợ giặt máy, đồ đắt tiền của anh bị hỏng. Mang ra tiệm giặt một lần, chị thấy giặt không sạch, nên chẳng dám giao quần áo của chồng cho người ngoài.
À thì ra anh đã quên, người vợ mà anh phát chán ngày hôm nay, trước đây, anh đã từng phải giành giật với bao người đàn ông khác.
À thì ra có một điều mà anh không biết, cô bồ của anh có thể không chỉ có mình anh. Còn với chị, vợ của anh, anh là duy nhất.
Anh có thể mua cho chị cái túi hàng hiệu, nhưng liệu có hàng hiệu nào có thể đền đáp ân tình mà vợ dành cho anh?
Ngày mai bầu trời sụp đổ, vợ anh vẫn sẽ gánh lấy nó, vì chồng con mình.
Ngày mai, trời chỉ cần mưa thôi, anh không có thứ gì che chắn, bồ cũng sẽ bỏ anh đi.
Anh không yêu vợ thật lòng, không thương vợ để hiểu cho chị. Có cái lý gì, đi so sánh chị với bồ của anh?
Anh à, có một đạo lý này ở đời, có lẽ anh chưa biết: Đồ mình vứt đi có khi rất nhiều người muốn nhặt. Anh cười khinh khi nói: Tao vứt đi mà mày nhặt lại sao? Người ta nhổ vào mặt anh rồi bảo: Thằng ngu!