Chỉ trước mặt bố mẹ, chúng ta mới có thể là "con".
Có lẽ rất nhiều người đã từng có cảm nhận thế này: Tuổi tác càng lớn, khi đi xa sẽ càng nhớ nhà. Bởi vì càng lớn, tiếp xúc với hiện thực xã hội càng nhiều, chúng ta sẽ càng cảm nhận được sự ấm áp và cảm giác an toàn mà gia đình đem lại cho bản thân.
Nguồn gốc của sự ấm áp và cảm giác an toàn này đến từ bố mẹ.
Lão Xá nói rằng: "Con người cho dù sống đến tám chín mươi tuổi, họ vẫn còn là trẻ con khi còn bố mẹ."
Ở bên ngoài xã hội, chúng ta phải một mình đảm đương mọi việc, phải trở thành một người trưởng thành không hé răng than vãn. Nhưng khi trở về nhà, được trở về trong vòng tay bố mẹ, chúng ta được thoả sức bộc lộ sự yếu đuối của bản thân, được phép thể hiện sự oán giận, được quyền bộc lộ những điều phiền não. Bởi vì chúng ta biết, bố mẹ sẽ luôn bao dung và không trách cứ chúng ta.
Diễn viên Mai Đình lúc công việc bận rộn nhất cũng gọi điện cho bố báo bình an mỗi ngày. Sau khi mua được căn hộ ở Bắc Kinh, mỗi năm cô đều đón bố mẹ đến ở chung một thời gian. Trong khoảng thời gian này, cô ấy không nhận show, từ chối các hoạt động xã giao, thậm chí tắt cả điện thoại để có thể được ở nhà cùng bố mẹ. Có lúc, cô ấy còn một bên nắm tay bố một bên nắm tay mẹ đi dạo chơi trong công viên, lên phố ăn các món ăn vặt.
Trả lời phỏng vấn, cô ấy nói: "Trước mặt bố mẹ, tôi mãi mãi là một đứa trẻ không bao giờ lớn."
Diễn viên Mai Đình luôn cảm thấy bản thân giống như một cánh diều. Bất luận đi đến đâu, dây diều luôn nằm chặt trong tay bố mẹ. Chính vì thế, cô cảm thấy bản thân luôn được quan tâm.
Bố mẹ cũng giống như công viên giải trí trong lòng mỗi chúng ta, chỉ cần họ vẫn còn đó thì chúng ta có ta có thể buông lỏng bản thân để trở về làm một đứa trẻ. Sau khi họ không còn, chúng ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ được ngây ngô vô điều kiện nữa.
Bố mẹ còn, cuộc đời vẫn còn nơi để ta đến. Bố mẹ mất, đời này chỉ còn lại lối về.
Nhận xét
Đăng nhận xét