Hiếu kính bố mẹ, đừng đợi đến khi tất cả đã quá muộn.
Bill Gates đã tiếp nhận phỏng vấn của phóng viên tạp chí Cơ hội của Ý trên máy bay.
Phóng viên hỏi ông ấy: "Điều gì là không thể chờ đợi nhất?". Câu trả lời của Bill Gates nằm ngoài dự đoán của mọi người, ông ấy đáp: "Điều không thể đợi nhất trên thế giới này chính là hiếu kính bố mẹ."
Câu nói này tôi đã từng nghe vào mấy năm trước, nhưng lúc đó bởi vì tuổi còn nhỏ nên chưa thật sự cảm nhận được. Luôn nghĩ rằng tháng ngày phía trước vẫn còn dài, chậm báo hiếu với bố mẹ chút cũng không sao. Nhưng gần đây xảy ra một chuyện khiến tôi bắt đầu suy nghĩ và thấm thía hơn về câu nói này.
Đó là những ngày đầu tháng 11, tôi lướt báo và nhìn thấy một tin, nhấn vào xem thì biết người mắc bệnh lại là bố của một người bạn đại học của tôi. Ông bị bệnh ung thư gan giai đoạn cuối. Bạn học của tôi lúc ấy đang viết luận văn để tốt nghiệp thạc sĩ. Nhận được tin này, anh đành xin trường nghỉ học để trở về nước.
Tôi đã gặp bố của anh một lần khi vừa mới vào đại học. Trong ấn tượng của tôi, ông là một người đàn ông trung niên cường tráng và vui tính. Không ai ngờ được mới qua mấy năm đã xảy ra chuyện như thế này.
Tuần trước tôi đi bệnh viện khám bệnh, bố cô ấy đang nằm trên giường truyền dịch. Một người đàn ông từng nặng 80 kg bây giờ ốm đến chỉ thấy da bọc xương.
Lúc nói chuyện ở hành lang bệnh viện, cô ấy đang nói chuyện thì đột nhiên ngồi sụp xuống đất khóc.
Cô ấy nói buổi sáng bác sĩ tìm cô ấy nói chuyện, nói rằng bệnh tình chuyển biến xấu và rất nghiêm trọng, bảo với cô nên chuẩn bị tâm lý trước, vì rằng có thể bố cô sẽ không còn cơ hội chữa trị nữa.
4 năm đại học, 3 năm nghiên cứu sinh, cô ấy bôn ba bên ngoài đã 7 năm, nói với bản thân vô sô lần rằng: "Đợi tốt nghiệp xong thì sẽ về nhà, báo hiếu với bố mẹ". Nhưng đến khi cô chuẩn bị hoàn thành xong việc học của mình, cô lại phải đối mặt với việc có thể mất đi bố bất cứ lúc nào.
Nhận xét
Đăng nhận xét