Thành tựu lớn nhất của một người là tha thứ cho sự không hoàn mỹ của bố mẹ.
Takeshi Kitano - diễn viên nổi tiếng người Nhật Bản - từng hình dung quan hệ của ông ấy với bố mẹ như thế này: "Tôi dùng hết sức lực của một đời để đọ sức với bố mẹ, và thế là cuối cùng tất cả đều thua."
Mẹ của Kitano chính xác là một "người mẹ hà khắc" :Không cho phép con trai có sở thích riêng, ép buộc con phải học tập, thành tích không tốt thì sẽ đánh mắng con một trận...
Bởi vì như vậy, Kitano rất buồn phiền với bố mẹ mình, thậm chí nhiều lúc ông cảm thấy chán ghét.
Khi học đại học năm thứ ba, Kitano đã cắt đứt quan hệ với mẹ, dọn khỏi nhà và sống độc lập ở ngoài. Ông ấy cho rằng có thể kiếm được tiền thuê phòng và tiền tiêu dùng dựa vào việc làm thêm, nhưng không ngờ rằng qua một thời gian, tiền nợ đã bằng nửa năm tiền thuê nhà.
Ông ấy cho rằng bản thân có thể tiếp tục sống ở đó là vì sự nhân từ của chủ nhà. Ông không ngờ khi chủ nhà nói với mình rằng từ lúc ông ấy chuyển đến vào nửa năm trước, mẹ ông đã giấu ông ngồi taxi đi theo phía sau, hơn nữa còn nhờ vả chủ nhà rằng: "Đứa con ngốc nghếch này của tôi nhất định sẽ nợ tiền nhà, nếu nó nợ thì cứ đến thu ở chỗ tôi."
Sau này, Kitano thành danh dựa vào các tác phẩm như "Mùa hè của Kikuro", "Pháo hoa", nhưng điều khiến ông ấy đau lòng chính là mẹ của ông ấy xuất hiện không phải để chúc mừng mà là để vòi tiền ông. Hơn nữa từ đó về sau, người mẹ có thói quen mỗi tháng đều đòi ông chu cấp.
Thoáng cái nhiều năm đã trôi qua, mẹ mắc bệnh phải nhập viện. Bà gọi điện bảo Kitano đến thăm. Vào lúc ông sắp ra về, bà giao cho ông một túi nhỏ. Kitano mở ra xem, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm với tên của ông ấy.
Số tiền mà những năm qua Kitano gửi cho bà, một đồng bà cũng không hề tiêu. Tất cả đều đem bỏ tiết kiệm cho ông.
Người mẹ vì lo lắng Kitano không biết cách tiết kiệm tiền, đã dùng cách này để chuẩn bị cho ông.
Mẹ Kitano không phải là một người mẹ hoàn mĩ. Bà ngang ngược, lộng hành, không biết cách biểu đạt. Chính những đặc điểm này đã khiến Kitano dùng cả một đời tranh đua với mẹ mình. Nhưng khi ông ấy thật sự cảm nhận được tình yêu mà mẹ dành cho mình thì tất cả đã không kịp nữa rồi.
Tục ngữ có câu nhân vô thập toàn. Không có người nào là mười phân vẹn mười cả, đương nhiên cũng sẽ không có bố mẹ nào là thập toàn thập mĩ. Vì vậy khóa học bắt buộc mà bất kì người con nào cũng nên học đó chính là tha thứ cho sự không hoàn mĩ của bố mẹ.
Họ có thể sẽ bảo thủ, nghiêm khắc, tư tưởng cổ hủ không theo kịp thời đại..., nhưng không thể vì những khuyết điểm này mà xem nhẹ tình yêu họ dành cho chúng ta.
Trong bộ phim "Reply 1988" có một chi tiết khiến tôi ấn tượng sâu sắc:
Duk Sun bởi vì nghĩ bố mẹ thiên vị chị gái và em trai, không chú ý đến mình mà đã oán hận bố mẹ rất lâu. Điều mà cô ấy nhìn thấy là có hai cái đùi gà thì mẹ sẽ cho chị gái một cái và một cái thì cho em trai. Điều mà cô không thấy là mẹ đã đẩy tay bố ra khi bố muốn gắp cánh gà, bởi bà muốn dành cánh gà ấy cho cô ấy.
Bố mẹ thiên vị là bố mẹ không hoàn mĩ, thậm chí không xứng với chức danh bố mẹ, nhưng dù nói bố mẹ không tốt thì họ luôn thương chúng ta nhiều hơn yêu bản thân họ rất nhiều. Bố mẹ không hoàn mĩ thì chúng ta cũng không phải là những đứa con hoàn mĩ. Tất cả chúng ta đều vụng về mò mẫm về cách hòa hợp làm thế nào để yêu thương nhau. Nếu đã như vậy, điều quan trọng hơn là học cách hiểu và giải bỏ những khuất mắt với nhau.
Nhận xét
Đăng nhận xét